"Họa Đồ, năm xưa ngươi cũng là thần linh cao cao tại thượng, cớ sao lại nhận con sâu cái kiến Nhân tộc làm chủ, bôi nhọ thần vị!"
Viêm Ma trợn tròn hai mắt, lớn tiếng quát mắng.
Họa Đồ cười khẩy, chỉ vào thi thể Kim Qua đang trôi nổi giữa tinh không, hờ hững đáp: "Vẫn còn chìm đắm trong ánh hào quang ngày cũ sao? Nhìn hắn đi, đó chính là vết xe đổ của các ngươi. Nếu còn không chịu thần phục, chỉ có con đường chết."
Nghe vậy, Viêm Ma khẽ há miệng, lồng ngực phập phồng. Cuối cùng, nỗi sợ hãi chiếm thế thượng phong, hắn không dám mạnh miệng cãi bướng nữa.




